469 lượt xem

Duyên nợ văn chương của một người thầy!

(ĐDT) – Những thế hệ học trò của ngôi trường THPT Đào Duy Từ sẽ không thể nào quên hình ảnh người thầy tóc bạc, cần mẫn sớm hôm mang đến cho học sinh những bài giảng trí tuệ. Tôi muốn nói đến thầy Hà Quang – giáo viên giảng dạy môn Hóa.

Vốn được đào tạo theo chuyên ngành Hóa tại trường Đại học Tổng hợp, có hơn 50 năm kinh nghiệm giảng dạy và luyện thi đại học nhưng ít ai biết được người thầy giảng dạy môn tự nhiên lại mang trong mình một duyên nợ văn chương.

Thơ ca đối với thầy như là duyên nợ

Thầy sinh ra ở vùng quê Vĩnh An, Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Vùng quê nghèo nhưng phong cảnh thiên nhiên thơ mộng đã hun đúc nên tâm hồn văn chương cho người con quê hương

“Ôi quê hương, có một dòng sông, chiều in bóng núi

Diều sáo êm ru giấc ngủ trưa hè

Những ngõ đá, đường trâu đi lầy lội

Dòng sông trăng, vang dội tiếng hò khoan”

Thêm vào đó, thầy cũng chịu ảnh hưởng từ truyền thống văn chương của gia đình. Anh trai là GS Hà Minh Đức – nhà lí luận phê bình văn học – nguyên Viện trưởng Viện văn học, chủ nhiệm khoa Báo chí Đại học Quốc gia Hà Nội. Em gái Hà Thị Diệp chuyên ngành báo Sân khấu – điện ảnh.

Vợ thầy- Cô Trần Thu Hằng cũng là giáo viên dạy Văn

Bởi vậy thơ ca đối với thầy Hà Quang như một duyên nợ! Viết để tiếp nối truyền thống văn chương của gia đình, viết để gửi gắm cảm xúc lòng mình. Những bài thơ thầy viết về phong cảnh thường được gợi cảm hứng từ những chuyến đi. Lời thơ kiệm, ý thơ sắc, tình thơ sâu. Cảnh được soi chiếu qua cái nhìn của một thi nhân – tình nhân lãng mạn. Đó là bức tranh về xứ sư tử biển – Singapore:

“Đất nước đang vào thì xuân sắc

Thịt da đang đường nét đáng yêu”

Hay Thái Lan – đất nước chùa vàng:

“Đất nước bốn mùa cây xanh quả ngọt

Một bến tình đưa đón khách hào hoa”

Về với Đà Lạt, Nha Trang cảnh mộng mơ, lãng đãng trong sương – núi – hoa

“Thiền viện Trúc Lâm một chiều lạnh giá

Sắc hồng hoa pha màu má ni cô

Trong sương gió tiếng chuông chùa lãng đãng

Vượt ngàn xanh về cõi hư vô”

“Hồ Than Thở giữa đồi thông hai mộ

Sương bâng khuâng trong thung lũng tình yêu

Chợt nắng chợt mưa những lâu đài ẩm ướt

Khuất trong hoa trong khoảnh khắc mây mù”

(Đà Lạt)

“Núi xám sẫm như bầy voi xuống tắm

Biển mơ màng mãn nguyện chờ mong”

(Nha Trang)

Những bài thơ được gợi cảm hứng từ những sự kiện đau thương thì lời thơ thấm thía mang phong vị triết lí. Ngày cố đại tướng Võ Nguyên Giáp ra đi, cả dân tộc xót xa đau đớn, thầy Hà Minh Quang có viết một bài thơ với nhan đề giản dị “Tiếc thương” nhưng ngẫm ra trong đó là triết lí về nhân cách cao thượng của một đời người

“Có một khu rừng vinh danh ĐẠI TƯỚNG

Lung linh ban trắng, giữa Mường Thanh

Có vạn nẻo đường, muôn dân thành kính,

Khóc, tiễn đưa vị tướng lĩnh nhân từ

Có thuở đối đầu, ai trùng dương xa cách

Cũng khói hương dâng TƯỚNG THÁNH anh hùng

Đất nước hồi xuân, im dần tiếng súng

Mà mây trời, vẫn vũ mãi không yên

Có ai đó, giây phút này, cúi đầu hổ thẹn

Ngẫm nhận ra, bao hành xử KÉM HÈN!”

Tôi tin rằng, đọc những câu thơ/bài thơ trên nhiều học sinh không nhận ra một thầy giáo Hà Quang nghiêm khắc đứng trên bục giảng với những công thức, phương trình phản ứng hóa học. Tôi may mắn được gần gũi, trò chuyện với thầy nhiều nên không biết tự lúc nào đã cảm nhận được tình yêu – tâm hồn văn chương của một người thầy đáng kính! Ngày 20 – 11 sắp đến gần, xin được kính chúc thầy mạnh khỏe! minh mẫn tiếp tục mang đến cho học sinh những bài giảng trí tuệ, làm đẹp cho đời với những câu thơ tài hoa!

Lunar

Thu 2013

Tuyển sinh trường THPT Đào Duy Từ năm học 2023-2024